Hannibal Trỗi Dậy

Chương 34
Trước
image
Chương 34
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 62
Tiếp

“CHÁU VẪN ĐỦ THỜI GIAN UỐNG TRÀ.” Phu nhân Murasaki nói.

Cô lập tức dẫn hắn lên sân thượng, rõ ràng thích ở ngoài trời với hắn hơn. Hannibal không biết nên có cảm giác gì trước chuyện này. Hắn đã thay đổi còn cô thì không. Một cơn gió nhẹ thổi phụt qua và ngọn lửa đèn dầu vươn lưỡi lên cao. Lúc phu nhân Murasaki rót trà, Hannibal có thể nhìn thấy mạch máu trên cổ tay cô và mùi hương thoang thoảng từ ống tay áo cô bay ra thấm vào hắn như thể vốn thuộc về chính hắn.

“Chiyoh gửi thư.” Cô nói. “Cô ấy đã hủy hôn rồi. Môi trường ngoại giao không còn phù hợp với cô ấy nữa.”

“Cô ấy hạnh phúc chứ?”

“Cô nghĩ là có. Đấy là một cặp đẹp đôi theo lối tư duy cũ. Làm sao cô có thể phản đối cô ấy đi theo tiếng gọi của trái tim chứ – cô ấy đã viết rằng cô ấy đang làm theo đúng những gì cô đã làm trước đây.”

“Đi theo đến đâu?”

“Một chàng trai ở Đại học Kyoto, ngành kỹ thuật.”

“Cháu rất mong cô ấy hạnh phúc.”

“Cô cũng rất mong cháu hạnh phúc. Cháu ngủ được không, Hannibal?”

“Nếu có thời gian. Nếu không về phòng ngủ được thì cháu sẽ chợp mắt trên băng ca bệnh viện.”

“Cháu hiểu ý cô muốn hỏi gì mà.”

“Cháu có mơ không ấy à? Có chứ. Chẳng lẽ cô không thăm lại Hiroshima trong mơ à?”

“Cô không tìm cách khơi gợi các giấc mơ đó.”

“Cháu phải nhớ lại, bằng bất cứ cách nào có thể.” Trên ngưỡng cửa ra vào, phu nhân Murasaki đưa cho Hannibal một hộp bento đựng bữa ăn nhẹ buổi đêm cùng mấy gói trà hoa cúc. “Cho dễ ngủ.” Cô nói.

Hắn hôn tay phu nhân Murasaki, không phải kiểu hôn phớt theo phép lịch sự của người Pháp, mà là một nụ hôn trên mu bàn tay cô để hắn có thể nhấm nháp hương vị của nó.

Hắn nhắc lại bài thơ haiku từng viết cho cô rất lâu về trước, vào cái đêm cuối đời của gã đồ tể.

Con vạc lộ diện

Bởi trăng tròn đang lên…

Bên nào đáng yêu hơn?

“Trăng hôm nay có tròn đâu.” Cô mỉm cười nói, đặt tay lên ngực trái Hannibal như cô vẫn thường làm từ hồi hắn mười ba tuổi. Rồi cô bỏ tay ra và hắn cảm thấy lồng ngực – nơi bàn tay vừa đặt – buốt giá.

“Cháu đã trả hết sách lại thật đấy à?”

“Vâng.”

“Vậy là cháu có thể nhớ được mọi kiến thức trong sách.”

“Mọi kiến thức quan trọng.”

“Vậy thì hẳn cháu có thể nhớ được điều quan trọng là đừng có tìm cách khiêu khích thanh tra Popil. Chỉ cần không bị khiêu khích thì anh ta vẫn vô hại đối với cháu. Và với cô nữa.”

Cô ấy đã khoác lên người sự cáu kỉnh, như khoác một chiếc kimono mùa đông. Nhìn thế mà xem, liệu mình có thể viện đến chuyện đó để ngăn bản thân khỏi nghĩ về hình ảnh cô ấy trong phòng tắm ở lâu đài hồi xa xưa ấy, nghĩ về khuôn mặt cô ấy và đôi bầu ngực như hai bông hoa mọc dưới nước? Như những bông hoa súng màu hồng kem trên con hào? Liệu mình có thể không? Mình không thể.

***

Hắn bước ra ngoài trời, lẫn vào trong đêm tối, sải bước băng qua một hai khối nhà đầu tiên trong tâm trạng bực bội, rồi hiện ra từ những con phố hẹp của quận Marais để băng qua cầu Louis Phillippe; dưới chân cầu, dòng sông Seine đang lững lờ trôi còn trên cầu, vầng trăng đang chiếu tỏ.

Từ phía Đông nhìn lại, Nhà thờ Đức bà Paris không khác gì một con nhện khổng lồ với đám chân là những vòm cuốn chống ngoài, còn mắt là vô vàn những cửa sổ tròn. Hannibal có thể nhìn thấy nhà thờ-con nhện bằng đá ấy đang hối hả chạy vòng quanh thành phố trong bóng đêm, hứng trí bừng bừng tóm lấy con tàu đang chạy ra từ ga Orsay như tóm một con giun, hoặc, hay ho hơn nữa, tia thấy một viên thanh tra cảnh sát mỡ màng đang bước ra khỏi sở chỉ huy trên Quai des Orfèvres, một cú nhảy tránh gọn gàng.

Hắn băng qua cây cầu cạn, đến Ile de la Cite và đi vòng qua nhà thờ. Tiếng tập luyện của đội hợp xướng vẳng ra từ bên trong Nhà thờ Đức Bà.

Hannibal dừng chân bên dưới cửa vòm trung tâm, nhìn công trình Sự Phán xét Cuối cùng được chạm nổi trên mái vòm và các lanh tô phía trên lối vào. Hắn đang băn khoăn không biết có nên dành cho nó một chỗ trưng bày trong lâu đài ký ức, để lưu lại một cuộc giải phẫu cổ họng phức tạp: trên lanh tô ở tầng giữa mặt tiền, Thánh Michael cầm cái cân hai đĩa, như thể chính ngài đang chỉ đạo một cuộc khám nghiệm tử thi. Hai đĩa cân của Thánh Michael không hẳn là không tương tự khúc xương móng và phần vòm phủ phía bên trên ngài là các Thánh Vùng Mỏm Chũm. Lanh tô bên dưới, nơi những kẻ bị đày địa ngục đang bị xích lôi đi, hẳn là xương đòn, còn mấy mái vòm xếp chồng lên nhau có chức năng như các tầng cấu trúc của cổ họng, rất dễ nhớ đối với sách giáo lý vấn đáp, cơ ức móng cơ vai móng cơ giáp móng/ thuộc cổ ổ ổ họng, Amen.

Không, chuyện này không khả thi. Vấn đề là ánh sáng. Các vật phẩm trưng bày trong một lâu đài ký ức phải được chiếu sáng tốt, khoảng cách giữa các vật phẩm phải rộng rãi thoải mái. Khối đá dãi dầu mưa nắng này màu sắc còn quá đơn điệu nữa. Hannibal từng có lần trả lời sai một câu hỏi kiểm tra vì câu trả lời tối mù và trong tâm trí, hắn đã đặt nó trên nền tối. Cuộc giải phẫu phức tạp vùng tam giác cổ dự kiến diễn ra vào tuần tới sẽ đòi hỏi phải có những vật phẩm trưng bày sáng sủa, không gian rộng rãi.

Những thành viên cuối cùng trong đoàn hợp xướng lê bước rời khỏi nhà thờ, lễ phục vắt trên cánh tay. Hannibal tiến vào bên trong. Nếu không có những cây nến dâng cúng, Nhà thờ Đức Bà hoàn toàn chìm trong bóng tối. Hannibal tới chỗ bức tượng Thánh Joan d’Arc, tạc bằng đá cẩm thạch nằm gần lối ra phía Nam. Trước mặt thánh, các dãy nến sáng rực lên nhờ hút gió từ cửa ra vào. Hannibal ngả người dựa vào một cây cột trong bóng tối và nhìn thẳng vào khuôn mặt thánh nữ xuyên qua màn lửa. Lửa trên váy áo mẹ hắn. Lửa nến phản chiếu đỏ rực trong đôi mắt hắn.

Ánh nến nhảy múa trên người thánh Joan và dưới ánh sáng ấy, khuôn mặt nàng toát lên các biểu cảm ngẫu nhiên, giống như những giai điệu tình cờ ngân ra từ một chiếc chuông gió. Ký ức, ký ức. Hannibal thầm hỏi lòng, không biết thánh Joan, trong sự gợi nhắc của các ký ức xưa*, liệu có khi nào thích cây nến hơn là ánh lửa. Hắn biết rõ mẹ hắn sẽ thích thế hơn.

(*) Joan d’Arc (1412-1431), được xem là một nữ anh hùng người Pháp, chiến đấu trong cuộc Chiến tranh Trăm Năm giữa Pháp và Anh. Joan d’Arc bị kết tội dị giáo và bị thiêu sống trên giản thiêu khi mới 19 tuổi, nhưng đến năm 1456, bà đã được Giáo hoàng Callixtus III xóa bỏ các cáo buộc và phong là một người tử vì đạo.

Bước chân của ông bõ nhà thờ đang dần tiến lại gần, tiếng chùm chìa khóa loảng xoảng ban đầu dội vào những bức tường gần đó bật ngược ra, rồi lại vang vọng từ trên trần nhà cao vọi, tiếng chân bước được khuếch đại gấp đôi khi đồng thời vang lên từ sàn nhà và vẳng xuống từ bóng tối mênh mông tít trên cao.

Ông bỏ nhà thờ nhìn thấy đôi mắt Hannibal trước khi nhận ra hắn đang đứng đó, đôi mắt sáng rực lên phía sau ánh nến, và một hồi chuông báo động nguyên thủy rung lên bên trong ông. Gáy râm ran, ông bõ nhà thờ bèn giơ bàn tay vẫn đang cầm chùm chìa khóa lên, làm dấu thánh. A, hóa ra chỉ là một người đàn ông, lại còn là một chàng thanh niên nữa. Ông bõ nhà thờ ve vẩy chùm chìa khóa trước mặt, như thể đang cầm lư hương. “Đến giờ rồi.” Ông nói, hất cằm ra hiệu.

“Phải, đến giờ rồi, và quá giờ rồi.” Hannibal đáp lại, bước ra ngoài cánh cửa hông, hòa mình vào bóng tối.

Trước
image
Chương 34
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 62
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!