Hannibal Trỗi Dậy

Chương 45
Trước
image
Chương 45
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 62
Tiếp

THANH TRA POPIL đi bộ từ trụ sở cảnh sát ở đường Quai des Orfèvres tới quảng trường Vosges, mang theo một cặp giấy mỏng. Lúc dừng lại ở quán bar trên đường tranh thủ làm một cốc espresso, anh ta ngửi thấy mùi rượu táo bay ra từ quầy phục vụ và thầm ước giá như giờ đã đến giờ ăn tối.

Popil đi đi lại lại trên con đường rải sỏi, không ngừng ngước nhìn lên những ô cửa sổ nhà phu nhân Murasaki. Mấy tấm rèm cửa sổ mỏng đều đang khép. Thỉnh thoảng, tấm vải nhẹ lại khẽ đu đưa theo đà gió thổi.

Người gác cổng ca ngày, một phụ nữ Hy Lạp đứng tuổi, nhận ra anh ta. “Phu nhân đang chờ tôi.” Popil nói. “Cậu thanh niên có ghé qua không?” Người gác cổng cảm thấy những sợi ăng ten cảnh giác đậm chất nghề

nghiệp rung lên trong lòng và bà ta bèn chọn một câu trả lời an toàn. “Tôi không nhìn thấy cậu ấy, thưa ngài, nhưng tôi cũng có mấy hôm không đi làm.” Bà ta bấm điều khiển mở cửa cho Popil vào.

* * *

Phu nhân Murasaki ngâm mình trong bồn tắm thơm nức, nằm tựa vào thành bồn. Bốn bông dành dành đang trôi bồng bềnh trên mặt nước, cùng với mấy quả cam. Chiếc kimono yêu thích của mẹ cô được thêu hình hoa dành dành. Giờ nó đã hóa thành tro rồi. Miên man nhớ về những ký ức xưa, phu nhân Murasaki vẽ tay lên mặt nước, làm gợn lên một làn sóng lăn tăn, xô những bông hoa dạt ra khỏi vị trí cũ. Mẹ đã thông cảm cho cô khi cô kết hôn với Robert Lecter. Những bức thư cha cô thi thoảng gửi tới từ nước Nhật vẫn mang theo một bầu không khí lạnh lùng. Trong bức thư cha cô gửi gần đây nhất, thay vì một bông hoa ép khô hay một nhành thảo mộc thơm hương nào đó, ông lại đính kèm theo một cành cây đen sì nhặt từ Hiroshima.

Chuông cửa vừa reo phải không nhỉ? Cô mỉm cười, thầm nghĩ, “Hannibal” và với tay lấy cái kimono. Nhưng lần nào đến hắn cũng gọi điện hoặc gửi thư báo trước và sau khi rung chuông luôn tự lấy chìa khóa riêng của hắn để mở cửa. Lần này, không có tiếng chìa khóa tra vào ổ, chỉ có tiếng chuông tiếp tục vang lên.

Cô ra khỏi bồn tắm, vội vã quấn mình trong chiếc áo choàng tắm vải bông. Cô ghé mắt nhìn qua mắt thần. Popil. Popil hiện ra trong mắt thần.

Phu nhân Murasaki thỉnh thoảng vẫn đi ăn trưa cùng Popil và cô khá thích các dịp gặp gỡ này. Họ ăn cùng nhau lần đầu tiên ở nhà hàng Le Pré Catelan trong công viên Bois de Boulogne và bầu không khí có phần ngượng ngùng thiếu tự nhiên, nhưng những lần còn lại, họ đều ăn ở quán Chez Paul gần cơ quan của Popil và cả hai đều thoải mái dễ chịu hơn. Popil cũng nhiều lần mời phu nhân Murasaki ăn tối, lần nào cũng gửi thư mời hẳn hoi và có lần còn viết thêm cả một bài thơ haiku thừa mứa những từ miêu tả mùa*. Phu nhân Murasaki từ chối mọi lời mời ăn tối, cũng phúc đáp bằng thư.

(*) Trong các bài thơ haiku cổ điển bắt buộc phải có kigo nghĩa là từ miêu tả một mùa nào đó trong năm – có thể trực tiếp chỉ mùa hay gián tiếp thông qua các hình ảnh, hoạt động… mang đặc trưng của mùa.

Cô mở chốt cửa. Cô đã bới tóc lên và đang đi chân không, để lộ đôi chân trần xinh đẹp.

“Chào thanh tra.”

“Xin cô thứ lỗi cho vì đến đây đường đột thế này, tôi đã gọi điện nhưng không có ai nghe máy.”

“Tôi có nghe thấy tiếng điện thoại bàn.”

“Hẳn là lúc cô đang tắm.”

“Anh vào đi.”

Dõi theo ánh mắt anh ta, phu nhân Murasaki nhận thấy anh ta đã lập tức bị thu hút bởi những món vũ khí đặt phía trước bộ áo giáp: thanh đoản đao, đoản kiếm, trường kiếm, rìu chiến.

“Hannibal đâu?”

“Thằng bé không ở đây.”

Với nét quyến rũ trời sinh, phu nhân Murasaki luôn là một thợ săn điềm tĩnh. Cô đứng quay lưng lại phía lò sưởi, bàn tay giấu trong hai ống tay áo, chờ mục tiêu tự đến tìm mình. Bản năng thúc giục Popil di chuyển, khuấy động mục tiêu.

Anh ta đứng đằng sau trường kỷ, đưa tay sờ tấm vải. “Tôi cần gặp cậu ta. Cô gặp cậu ta lần gần đây nhất là vào khi nào?”

“Bao nhiêu ngày rồi nhỉ? Năm ngày. Có chuyện gì à?”

Popil tiến lại đứng cạnh bộ giáp. Anh ta di tay chà lên cái vỏ ngoài sơn bóng loáng của một cái rương. “Cô có biết cậu ta đang ở đâu không?”

“Không.”

“Cậu ta có ám chỉ rằng cậu ấy định đi đâu không?”

Ám chỉ. Phu nhân Murasaki quan sát Popil. Giờ hai chóp tai anh ta đã đỏ ửng lên. Anh ta đến chỗ này, sang chỗ kia, hỏi han, sờ Đông sờ Tây. Anh ta thích xúc giác luân phiên thay đổi trên các kết cấu bề mặt khác nhau, sờ một thứ êm mượt, rồi chuyển sang một món đồ thô ráp. Cô cũng đã thấy anh ta làm thế ở bàn ăn. Thô ráp rồi trơn mượt. Giống như chóp lưỡi và cuống lưỡi. Cô biết cô có thể kích thích anh ta bằng hình ảnh đó và khiến cho anh ta mụ mị đầu óc.

Popil đi vòng quanh một chậu cây. Khi anh ta liếc nhìn cô xuyên qua tán lá, cô mỉm cười phá vỡ nhịp điệu của anh ta.

“Thằng bé đang đi du ngoạn rồi, tôi không chắc là ở đâu.”

“Phải rồi, du ngoạn.” Popil nói. “Có lẽ là một chuyến du ngoạn kiêm săn lùng những tội phạm chiến tranh.”

Anh ta nhìn thẳng vào mặt cô. “Mong cô thứ lỗi, nhưng tôi buộc phải chỉ cho cô xem cái này.” Popil đặt lên mặt bàn trà một tấm ảnh mờ, vẫn còn ẩm và cong queo do lấy từ chiếc máy Thermo-Fax ở đại sứ quán Nga. Bức ảnh chụp cảnh cái đầu của Dortlich đặt trên gốc cây và đám cảnh sát đang bu xung quanh, cùng với hai con chó chăn cừu Đức và một con chó săn. Một bức ảnh khác của Dortlich là ảnh trên tấm thẻ cảnh sát Liên Xô. “Người ta đã tìm thấy ông ta trong cánh rừng vốn thuộc quyền sở hữu của gia đình Hannibal hồi trước chiến tranh. Tôi biết Hannibal đang lảng vảng gần đó -cậu ấy đã vượt qua biên giới Ba Lan một ngày trước đó.”

“Tại sao cứ nhất định phải là Hannibal chứ? Gã đàn ông này chắc hẳn phải có rất nhiều kẻ thù, anh chẳng bảo gã ta là tội phạm chiến tranh còn gì.”

Popil đẩy tấm ảnh thẻ về phía trước. “Đây là hình dạng ông ta ngoài đời thực.” Popil lấy bức họa đầu tiên ở xấp tranh trong cặp giấy. “Còn đây là bức tranh Hannibal đã vẽ ông ta rồi dán lên tường trong phòng cậu ta.”

Khuôn mặt trong bức họa đã bị cắt mất một nửa, nhưng nửa còn lại kia rõ ràng chính là mặt Dortlich.

“Anh đâu có được mời vào phòng thằng bé.”

Popil bỗng dưng trở nên giận dữ. “Con rắn cưng của cô đã giết một người đấy. Có lẽ không phải người đầu tiên, về chuyện đó thì cô biết rõ hơn tôi nhiều. Ở đây còn những người khác nữa, anh ta vừa nói vừa đặt các bức phác họa xuống bàn. “Bức này lấy từ phòng cậu ta, cả bức này, bức này và bức này nữa. Gã kia đã bị xét xử tại Tòa án Nuremberg, tôi nhớ rõ như vậy. Chúng là những kẻ đào tẩu và giờ chúng sẽ giết chết cậu ta nếu có cơ hội.”

“Còn cảnh sát Liên Xô thì sao?”

“Họ đang âm thầm điều tra ở Pháp. Một tên Đức Quốc xã như Dortlich mà lại nằm trong lực lượng cảnh sát nhân dân thì chính là nỗi hổ nhục đối với Liên Xô. Giờ họ đã nhận được hồ sơ của ông ta từ Bộ An ninh Quốc gia Cộng hòa Dân chủ Đức.”

“Nếu họ bắt được Hannibal…”

“Nếu bắt được Hannibal ở Đông Đức, họ sẽ bắn luôn không cần quan tâm. Nếu cậu ta trốn thoát được và biết đường giữ mồm giữ miệng, có lẽ họ sẽ để vụ này từ từ chìm xuồng.”

“Vậy anh có để vụ này từ từ chìm xuồng không?”

“Nếu cậu ta gây chuyện ở Pháp thì thể nào cũng bị tống vào tù. Cậu ta có thể mất đầu đấy.” Popil không đi đi lại lại nữa. Vai anh ta thõng xuống.

Popil xỏ hai tay vào trong túi quần.

Phu nhân Murasaki bỏ tay ra khỏi ống tay áo.

“Rồi cô sẽ bị trục xuất.” Anh ta nói. “Tôi sẽ buồn lắm. Tôi rất muốn được thấy cô.”

“Anh chỉ sống bằng mắt thôi à, thanh tra?”

“Hannibal thì có thế không? Cô sẵn sàng làm tất cả vì cậu ta, phải không?”

Cô định nói gì đó, một câu nào đó dè dặt hơn để bảo vệ bản thân, nhưng rồi cô chỉ nói, “Phải” và chờ đợi.

“Hãy giúp thằng bé. Hãy giúp tôi. Pascal.” Trước đây, cô chưa bao giờ gọi thẳng tên anh ta.

“Đưa cậu ta đến chỗ tôi đi.”

Trước
image
Chương 45
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 62
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!