Sủng Trong Lòng Bàn Tay

Chương 42
Trước
image
Chương 42
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 139
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
Tiếp

Trong Tùng Hoa viện, Hạ Sơ Thiền đẩy thị nữ mang vải vóc và trang sức ra, hất hết đồ vật xuống đất. Bọn thị nữ vội vàng ngồi xổm xuống nhặt, ma ma hỏi: “Tứ cô nương sao lại nóng nảy như vậy?”

Hạ Sơ Thiền cả giận: “Tổ mẫu bất công. Vì sao phải đem Phượng biểu ca nói cho Tam tỷ tỷ? Hạ gia không phải chỉ có một mình nàng là cô nương chờ gả. Ta thua nàng chỗ nào?”

Ma ma thở dài nói: “Tam cô nương tuổi lớn hơn một chút, lão phu nhân chắc nghĩ tuổi nàng và Phượng đại nhân càng xứng đôi. Hơn nữa cô nương ngài hoa dung nguyệt mạo, tuổi còn trẻ như vậy, còn sầu về sau không có lương xứng sao?”

“Ta không thích những người đó!” Hạ Sơ Thiền ghé vào trên tay vịn ghế dựa, nhớ đến ngày ấy Phượng Tử Minh tới cửa bái phỏng mình kinh hồng thoáng nhìn, âm thầm cắn môi.

Ngày ấy nàng nghe bọn thị nữ nói vị tân tri phủ này là con riêng cô mẫu, muốn từ Hạ gia chọn một cô nương thành thân, khi đó nàng còn không vui đi lộ mặt.

Phượng Tử Minh là hài tử Phượng gia danh môn vọng tộc ở Thục Trung, từ nhỏ đọc đủ thứ thi thư, hai mươi tuổi đậu bảng nhãn, vừa qua mấy năm đã làm được tri phủ, tiền đồ vô hạn. Dân gian còn thường lấy hắn so với Cố tướng năm đó, nói hắn chỉ là kém phong tao hơn.

Hạ Sơ Thiền lúc ấy còn suy nghĩ, dân gian đánh giá phần lớn thích nói quá sự thật. Nói không chừng Phượng Tử Minh là người vừa lùn vừa xấu lại mập mạp.

Nàng mang lòng tò mò tới cửa thuỳ hoa xem náo nhiệt, thấy một nam tử mặc áo sam màu lam vào cửa lớn Hạ gia, trong tay cầm một thanh quạt xếp, dây đeo quạt màu xanh sẫm. Hắn mi như mực nhạt, mắt phượng như son, phong độ nhẹ nhàng.

Bên cạnh bọn thị nữ không ngừng kinh hô, Hạ Sơ Thiền cũng lập tức bị hấp dẫn, đi theo tới bên ngoài nhà chính nghe lén. Phượng Tử Minh cùng cha và tam thúc nói chuyện, cũng không bày dáng vẻ là tri phủ, cũng khiêm tốn, tiến thối có độ, cách nói năng khéo léo.

Nàng càng thêm thích, nào biết tổ mẫu vậy mà muốn đem Tam tỷ tỷ đính hôn cho hắn? Thanh danh tam tỷ tỷ hỏng rồi, sao còn có thể xứng với người tốt như vậy?

“Mang đi, ta không cần gì cả!” Hạ Sơ Thiền không kiên nhẫn phất tay nói.

Hàn thị và Hạ Sơ Huỳnh từ bên ngoài tiến vào, nhìn thấy đầy đất hỗn độn, không khỏi sửng sốt. Hàn thị kêu lên: “Thiền Nhi, con đang làm gì vậy? Ta và tỷ tỷ con đợi con đã nửa ngày.”

“Nương! Con không cần đi chùa Thiên Bảo dâng hương, cũng không thích công tử huyện lệnh gì cả.” Hạ Sơ Thiền bất mãn nói.

Kỳ thật dâng hương chỉ là cớ, Hàn thị muốn mang Hạ Sơ Thiền đi để phu nhân huyện lệnh nhìn xem. Nhà trai là con trai huyện lệnh Dư Diêu ở Thiệu Hưng, so với Hạ Khiêm nhỏ hơn một tuổi, năm nay cũng muốn thi khoa cử. Hàn thị xa xa thấy người, còn rất vừa lòng, nghe nói trong nhà có người đang ở trong triều làm quan, lúc này mới nảy sinh ý niệm kết thân trong đầu.

“Thiền Nhi, nương gặp qua Trần công tử, rất xuất chúng. Chúng ta trước nhìn xem, không hài lòng lại bỏ qua là được.” Hàn thị nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Hạ Sơ Thiền lại không thuận theo không buông tha, chính là không chịu đi.

Hạ Sơ Huỳnh nhìn ra chút manh mối, hỏi: “Thiền Nhi, muội có phải có người yêu thích hay không?”

Hạ Sơ Thiền không nghĩ đến tỷ tỷ liếc mắt một cái đã nhìn ra, gương mặt ửng đỏ. Hàn thị càng xem càng cảm thấy không đúng, liền lôi kéo nàng truy vấn, nàng ậm ừ nửa ngày, mới nói chuyện Phượng Tử Minh: “Dựa vào cái gì Tam tỷ tỷ có thể, con không được? Chẳng lẽ không nên để Phượng biểu ca tự mình chọn sao?”

Luận mĩ mạo nàng tự nhận không kém Hạ Sơ Lam bao nhiêu, hơn nữa cầm kỳ thư họa mọi thứ xuất sắc. Quan trọng nhất chính là, nàng là nữ tử khuê các thanh bạch, chỉ so điểm này, thì mạnh hơn Hạ Sơ Lam rất nhiều.

Ngày ấy Hàn thị gặp qua Phượng Tử Minh, cũng cảm thấy thực vừa lòng. Nhưng trước sau cảm thấy tuổi Phượng Tử Minh so với Thiền Nhi lớn hơn chút. Thiền Nhi vẫn là hài tử, Phượng Tử Minh có tài danh bên ngoài, chưa chắc có thể coi trọng nàng. Đương nhiên Hàn thị cũng không cảm thấy Phượng Tử Minh có thể coi trọng Hạ Sơ Lam, bất quá do lão phu nhân một bên tình nguyện thôi. Trước mắt bà nghe nữ nhi nói, càng nghĩ càng cảm thấy có đạo lý.

Dựa vào cái gì chuyện tốt như vậy, muốn cho một mình Hạ Sơ Lam chiếm? Đến lúc đó Phượng Tử Minh chướng mắt Hạ Sơ Lam, lại đi gặp hắn để giới thiệu Thiền Nhi, giống như biến thành nhị phòng bọn họ nhặt cái người khác không cần. Chi bằng để hắn chọn một trong hai người cùng lúc.

Hạ Sơ Huỳnh xem Hàn thị trầm tư, liền giúp đỡ ra chủ ý nói: “Nương, nếu không con xem hôm nay không đi. Chờ Phượng biểu ca lại đến nhà, chúng ta trang điểm cho Thiền Nhi thật tốt một phen, tìm cơ hội hấp dẫn Phượng biểu ca lại đây. Hắn nếu coi trọng Thiền Nhi, tổ mẫu bên kia cũng không thể nói gì.”

Hàn thị hạ quyết tâm, gật đầu nói: “Được, định như vậy đi. Nhưng việc này chỉ có thể là ba người chúng ta biết, ngàn vạn lần không thể cho huynh trưởng và cha các con biết, biết chưa?”

Hạ Sơ Thiền và Hạ Sơ Huỳnh đồng thời gật đầu, Hàn thị lấy tay đẩy trán Hạ Sơ Thiền: “Nha đầu thúi, hiện tại có thể chọn quần áo xem trang sức chưa?”

Hạ Sơ Thiền lúc này mới vui mừng chọn lựa.

Hàn thị nhìn nàng, lắc đầu, thị nữ đi vào nói: “Phu nhân, tam cô nương trở về, tới tìm lão gia.”

Hàn thị đang bưng trà tay run lên, mạc danh mà chột dạ. Như thế nào mới vừa nói xong chuyện Phượng Tử Minh, Hạ Sơ Lam liền tới đây?

Ngay sau đó Hàn thị lại trấn định xuống, chuyện các nàng mới nói Hạ Sơ Lam không có khả năng biết. Bà dặn dò Hạ Sơ Huỳnh bồi muội muội chọn đồ vật, mình khí định thần nhàn đi đến nhà chính.

Hạ Sơ Lam đứng ở bên ngoài nhà chính chờ Hàn thị, bởi vì sợ nóng, tránh ở phía dưới bóng cây. Nàng ngửa đầu nhìn một con ve đang nằm trên cây, ánh nắng lưu chuyển trên mặt nàng trắng nõn, đẹp mà không tự biết.

Hạ Khiêm vừa vặn tới nhà chính, thấy nàng dưới tàng cây, trong lòng vừa động, chủ động đi tới nói chuyện: “Tam muội đã trở lại. Lục đệ khảo bổ thí như thế nào?”

Hạ Sơ Lam nhìn về phía Hạ Khiêm, nhàn nhạt nói: “Ta không hỏi qua, chắc là thi không đậu đi. Ta tới tìm nhị thúc.”

Hạ Khiêm nói: “Kho lương thực bên kia có chút việc, cha và tam thúc đã đi qua. Muội muốn đi vào trước uống một ngụm trà hay không?”

“Không được, ta phải đi chỗ kho lương thực tìm nhị thúc. Huynh nói một tiếng với nhị thẩm, ta đi trước.” Hạ Sơ Lam gật đầu, đi thẳng ra sân.

Hạ Khiêm nhìn bóng dáng nàng, buồn bã thất thần. Nàng dường như luôn đối với mình thực lãnh đạm, nhiều lời một câu cũng không muốn. Từ bao giờ đã bị nàng chán ghét?

……

Hạ Sơ Lam rời Tùng Hoa viện, kêu Lục Bình chuẩn bị cỗ kiệu, tiến đến kho lương thực.

Kho lương thực của Hạ gia ở trong thành phố xá sầm uất, cũng là nơi có mấy hộ bán lương thực lớn nhất Thiệu Hưng. Bởi vì gần đây trong thành lương thực tăng cao, quan phủ tới thỉnh Hạ Bách Mậu vài lần, Hạ Bách Mậu cũng không chịu đi thương thảo. Còn lại mấy nhà nhìn thấy Hạ gia như thế, cũng đều noi theo. Luật pháp bảo hộ quyền định giá của thương nhân, quan phủ không thể trực tiếp can thiệp, cho nên cũng không thể làm gì bọn họ.

Bá tánh chịu khổ vì giá lương thực mỗi ngày đều tụ tập trước các kho lương thực lớn, đòi hỏi thương thảo.

Hạ Sơ Lam tới kho lương Hạ gia, trước cửa đã vây quanh không ít bá tánh. Hộ viện Hạ gia xếp thành một hàng, không để bá tánh tiến lên gây chuyện.

Hạ Bách Mậu đứng sau hộ viện hất lá cải trên người xuống, hô: “Một đám điêu dân!” Sau đó liền phất tay áo đi vào.

Hạ Bách Thanh cũng ở bên trong, khuyên nhủ: “Nhị ca, thật sự không thể tăng giá lương thực lên nữa.”

Hạ Bách Mậu nhìn ông một cái: “Tam đệ, quan phủ sớm muộn gì cũng sẽ triệu tập lương thực tới bình ổn giá hàng, chúng ta không nhân cơ hội kiếm một khoản, làm sao thu hồi mười bạc triệu đệ và tam nha đầu quyên ra ngoài? Ta cũng là vì tốt cho Hạ gia.”

“Nhưng huynh lần này làm bá tánh thương tâm. Chờ về sau giá lương thực ổn định, bọn họ nhất định không tới chỗ chúng ta mua lương thực, tổn thất chính là ích lợi lâu dài.”

Hạ Bách Mậu ngồi xuống sau bàn, không cho là đúng: “Sẽ không. Không phải chỉ có Hạ gia chúng ta nâng giá lương thực, là toàn thành đều nâng. Thương nhân đều là trục lợi, đệ cũng đừng choáng váng.”

Hạ Bách Thanh biết không khuyên được Hạ Bách Mậu, lắc đầu rời đi. Kỳ thật ông biết, cách làm này của Nhị ca, xuất phát từ góc độ thương nhân vốn cũng không có gì đáng trách.

Hạ Bách Mậu cảm thấy đệ đệ mình thật đúng là đọc sách đến choáng váng, có tiền còn không kiếm. Ông sớm đã không phải là ông ba năm trước đây, tuy rằng không bằng đại ca, nhưng khẳng định sẽ không làm hại Hạ gia.

Bỗng nhiên, ông nghe được bọn tiểu nhị hô: “Chủ nhân cô nương.”

Ông sửng sốt, ngẩng đầu thấy Hạ Sơ Lam từ bên ngoài tiến vào, vội vàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi: “Lam Nhi, con trở về từ Lâm An lúc nào?”

“Vừa mới đến.” Hạ Sơ Lam để bọn tiểu nhị từng người đi nhanh rời khỏi, mắt nhìn túi gạo, vốc lên một nắm, “Con mới vừa ở bên ngoài nói chuyện với tâm thúc một lát.”

Hạ Bách Mậu nói: “Tam thúc con vốn làm quan, há mồm bá tánh, ngậm miệng bá tánh. Con cũng biết, Hạ gia chúng ta làm kinh thương, không có khả năng không kiếm tiền.”

Hạ Sơ Lam gật đầu, thuận miệng hỏi: “Nhị thúc có biết, vì sao mấy năm trước triều đình rung chuyển, thậm chí bị bắt phải Nam độ, mất đi nửa giang san, bá tánh vẫn nguyện ý đi theo?”

“Chuyện này……” Hạ Bách Mậu lắc đầu, vì sao đột nhiên hỏi ông vấn đề này?

Hạ Sơ Lam nhìn ông: “Bởi vì triều đình chưa bao giờ bạc đãi trăm họ. Ân thưởng có tiền hoàng bảng, tuyết giáng xuống có tiền tuyết hàn, mưa lũ nắng hạn có tiền chẩn tuất. Người bệnh, đồng ấu, người nghèo không nơi nương tựa, người chết mà không được liệm, triều đình đều phối hợp lo lắng. Bọn họ cảm thấy sinh hoạt ở nơi triều đình phù hộ là may mắn cỡ nào. Cho nên vô luận năm mất mùa hay là thời gian chiến tranh, dân tâm chưa bao giờ loạn.”

Hạ Bách Mậu nhíu mày, nói: “Lam Nhi, ta hiểu ý tứ con. Chỉ là con lập tức lấy ra mười bạc triệu, dù cho Hạ gia là nhà giàu số một, Thiệu Hưng cũng có vẻ túng quẫn mà. Huống chi trong thành thương nhân nhất trí tán thành tăng giá lương thực, cũng không phải chủ ý của một nhà chúng ta. Chờ quan phủ áp dụng quyết sách, giá lương thực tự nhiên hạ xuống. Cách làm này của ta cũng không tính là sai đi?”

“Con không trách ý tứ của nhị thúc.” Hạ Sơ Lam nói tiếp: “Nhưng nhị thúc ngẫm lại, Hạ gia mấy năm nay ở địa giới Thiệu Hưng làm buôn bán, sở dĩ càng làm càng tốt, thật do ngẫu nhiên sao? Thời điểm năm mất mùa, quan phủ mở kho, chúng ta đi theo phát cháo. Gặp tuyết tai hạn hán, quan phủ an trí nạn dân, trợ cấp bá tánh, chúng ta đồng dạng theo sau. Những việc này đã thâm nhập dân tâm, bọn họ truyền miệng, khiến càng nhiều người nguyện ý làm buôn bán cùng chúng ta, nguyện ý mua hàng của chúng ta. Bởi vì bọn họ biết, nếu một ngày kia bọn họ gặp khó khăn, chúng ta sẽ dùng tài phú trong tay đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, mà không phải lọt vào hang đá. Giá trị như vậy, há là mười bạc triệu, hai mươi bạc triệu có thể so sánh?”

Hạ Bách Mậu nhất thời không nói ra lời. Ông biết mình không đủ năng lực, cho nên ba năm trước đây ở Tuyền Châu, gần như làm Hạ gia sụp đổ, huỷ hoại gia nghiệp đại ca một tay sáng lập. Mấy năm nay ông cũng tĩnh tâm tự nghĩ về mình, vốn nghĩ chất nữ tuổi nhỏ sở dĩ có thể chống đỡ Hạ gia, nhiều ít nhờ có vận khí bên trong. Nhưng hiện tại, ông rốt cuộc minh bạch, vận khí vĩnh viễn không thể giải thích thành công của một người.

“Lam Nhi, ta biết nên làm như thế nào…… Không, ta hiện tại liền trả con dấu này nọ lại cho con, vẫn nên là con đảm đương nhà này.” Hạ Bách Mậu nói xong liền đi lấy con dấu.

Hạ Sơ Lam vẫy tay nói: “Nhị thúc, con không phải là muốn nắm quyền lực không bỏ. Một ngày nào đó con sẽ rời khỏi Hạ gia, người sẽ trở thành gia chủ. Con hy vọng người nghĩ kỹ mọi việc, có thể mang Hạ gia đi được xa hơn. Lần này chuyện lương thực, con sẽ không nhúng tay, người toàn quyền giải quyết.”

Hạ Bách Mậu nghĩ nghĩ, trịnh trọng nói: “Con yên tâm, ta nhất định sẽ giải quyết việc này thỏa đáng.”

Hạ Sơ Lam gật đầu, xoay người rời khỏi kho lương.

Ngoài cửa, hai người từ trong góc đi ra. Tùy tùng nhỏ giọng hỏi: “Đại nhân, ngài không phải muốn tìm đương gia Hạ gia sao, vì sao không đi vào?”

Phượng Tử Minh cười một chút, dùng quạt điểm cái trán. Hạ tam cô nương này, quả nhiên rất có ý tứ. Hắn bỗng nhiên có chút chờ mong gặp mặt.

Trước
image
Chương 42
  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 139
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
Tiếp

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!