Dưỡng Tính - Ôn Sưởng

Dưỡng Tính

7/10 - (3 bình chọn)

Truyện Dưỡng Tính – Ôn Sưởng kể về cặp đôi nam chính Kỳ Bạch Nghiêm, trưởng khoa Triết học “thần thánh” được mọi người trọng vọng và Đường Thi Nữ chính dịu dàng thùy mị, hết sức ngoan ngoãn.

Đường Thi của tuổi hai mươi rất kiêu ngạo, khi nghe thấy ai trong khoa tiếng Trung cũng tôn trọng gọi giáo sư Kỳ là “Kỳ tiên sinh”, lòng thầm nghĩ: Thời vô anh hùng, khiến tôi tớ thành danh.

Trước khi rời trường, cô vào một lớp học nào đó.

Tài năng, lập luận và ngôn từ của người đó, là những gì lần đầu tiên Đường Thi thấy được ở một giáo viên.

Trong «Nhạc Phủ thi tập» do Quách Mậu Thiến thời nhà Tống biên soạn có 18 bài thần huyền khúc, để ca ngợi thần linh, có một bài tên «Khúc Bạch Thạch Lang», lời rằng: “Như đá tích thành ngọc, như thân tùng biếc xanh, chàng đẹp đẽ tuyệt trần, thiên hạ nào ai sánh.”

(Hán Việt: Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy, lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị.)

Chỉ có thể là người này.

Vài năm sau, cô được mời làm giáo viên của đại học C, trên đường đi gặp được viện trưởng, bên cạnh viện trưởng mập mạp là một người vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Khoác trên người màu xanh navy, nhã nhặn thanh lịch, đỉnh mày nhô cao.

Đồng nghiệp giới thiệu: “Đây là Kỳ Bạch Nghiêm, trưởng khoa Triết học trường chúng ta.”

“Chào trưởng khoa Kỳ.”

Một bàn tay khô ráo và thon dài vươn ra, nắm nhẹ tay cô, dừng lại hai giây rồi buông ra, “Chào cô Đường.”

Mặt Đường Thi đỏ bừng.

Lần đầu tiên cô quỳ trước Phật Tổ, thầm nói: Từ nay về sau, con là tín đồ của người.

Giới thiệu trong một câu: Anh là thần, cô là trần thế của anh.

DANH SÁCH CHƯƠNG MỚI NHẤT

Chương 69 – Một lòng thanh khiết, định mệnh là ngườiChương 68 – Đời này mãi nồng ấm, chẳng màng cõi tiên bồngChương 67 – Cùng khêu nến song tây, mưa núi Ba đêm nàyChương 66 – Đào lý bất ngôn, hạ tự thành hềChương 65 – Đào mong mận nhớ, lời này khó nói

DANH SÁCH CHƯƠNG

Chương 31 – Sau bao cơn giông bão, chỉ còn đây chân tình Chương 32 – Hiền nhân và hiền triết, ai biết rõ hơn Chương 33 – Thật trùng hợp, gặp gỡ bố mẹ của Đường Thi Chương 34 – Ngăn cách bởi tình yêu, thân này không là Phật Chương 35 – Nguyện ngôn phối đức hề, huề thủ dư tương tương Chương 36 – Lặng lẽ hỏi thánh tăng, nữ nhi đây đẹp hay chăng Chương 37 – Như trời sao đêm nay, đứng dưới trời sương gió Chương 38 – Nhu tình nhiều như nước, ngày cưới thật như mơ Chương 39 – Mọi việc xảy ra đều trùng hợp và vui vẻ Chương 40 – Núi xuân xa tít tắp, người đi ngoài núi xuân Chương 41 – Giai ngẫu có tin vui, lương duyên có ngày lành Chương 42 – Đêm nay tốt lành, xứng lứa vừa đôi Chương 43 – Thời gian hằn trước trán, ngàn lời nghẹn đầu môi Chương 44 – Chàng nàng có tin vui, đào lý cười tươi rói Chương 45 – Lòng yêu con vô tận, tình mẹ chẳng đổi dời Chương 46 – Gió xuân một chén rượu, mưa đêm đèn mười năm Chương 47 – Thế tục không tránh ta, chỉ nàng không thay lòng Chương 48 – Nắng hạn gặp mưa rào, tiểu biệt thắng tân hôn Chương 49 – Nàng như dây đàn tranh, chàng như sợi tơ duyên Chương 50 – Vì chàng mà đắn đo, còn mong gì hơn thế Chương 51 – Nơi nào cũng là tình, nhưng bình yên là đâu? Chương 52 – Vì chàng bỏ chính mình, chân tình vô bờ bến Chương 53 – Chẳng may chiều tối trời đổ tuyết, vì chàng từ có biến thành không Chương 54 – Tình em nào ai thấu, lòng anh khổ trăm bề Chương 55 – Dưới cõi trần của chàng, duyên phận ít hơn chăng Chương 56 – Quen thuộc và thấu hiểu, bên nhau mãi mãi Chương 57 – Núi sông dù có nặng, cũng chẳng bằng tình ta Chương 58 – Đêm xuân ngày Thất tịch, Chức Nữ vượt cầu sông Chương 59 – Vì chàng chọn ngã rẽ, đưa nàng đến cô thành Chương 60 – Núi non không ngày tháng, gặp muôn trùng khó khăn

BÌNH LUẬN TRUYỆN

TRUYỆN ĐỀ CỬ

Loading...
error: Content is protected !!